Gửi ngàn yêu thương đến bà – người phụ nữ tuyệt vời của cháu!

 

Cháu chỉ biết cảm ơn cuộc đời này đã cho cháu được có bà ở bên luôn là người tiếp thêm cho cháu niềm tin, nghị lực sống, để đôi chân cháu vững bước trên đường đời đầy rẫy những chông gai. Cảm ơn bà, người phụ nữ tuyệt vời của cháu

Từ ngày mới chập chững biết đi, cho đến lúc rụt rè nấp sau lưng mẹ đến trường tới tận bây giờ_ khi cháu đã là một cô bé 17 tuổi – cái tuổi biết mộng mơ, biết giận hờn vu vơ, vẫn luôn sát bên bờ vai cháu là đôi vai gầy gầy xương xương của bà.

Bà vẫn ở đấy, luôn bên cạnh và dành trọn cho trái tim bé bỏng của cháu những yêu thương êm ái, ngọt ngào nhất…!
Sinh ra từ một miền quê thanh bình,hiền hòa, cháu thật may mắn khi từ bé đã được tận hưởng cái ngọt ngào của từng bản đồng ca êm ái, du dương.

Khi chiều chiều được cùng bạn bè cưỡi trâu thả diều, hít hà bầu không khí trong lành mà ngai ngái hương đất than quen.
Khi những trưa trốn bà, trốn mẹ, rang mình dưới cái nắng chói chang rong chơi khắp xóm làng để rồi tự sắm cho mình một nước da nâu mặn mà và được bạn bè đặt cho cái biệt danh “bé đen” ngay từ ngày mới đặt chân bước vào lớp một…

Tuổi thơ cháu thật đẹp với bao kí ức êm đềm,để mỗi khi nhớ về trong lòng lại dợn lên từng đợt sóng xuyến xao, bồi hồi…Những tháng ngày thơ ấu còn đẹp hơn,ấm áp hơn bởi tình yêu mà bà trao gửi đến cháu- đứa bé con nghịch ngợm của bà.

 

với cháu bà là người bà tuyệt vời. Ảnh minh họa

Bà ơi! Bà còn nhớ không, những đêm cháu ôm bà trong vòng tay mà ngủ đến sáng. Cháu thích được ôm bà, ôm cái thân hình gầy gầy kia mà cảm nhận hơi ấm tình thương đang lan dần, thấm dần vào cơ thể cháu…

Những đêm bên bà là những đêm cháu khúc khích cười khi bà kể cho cháu nghe câu chuyện cổ tích duy nhất mà bà biết “Hạt gạo khổng lồ” và hát cho cháu bài hát không rõ ai sáng tác ”Hát bai…hai bát…chưa no, cho xin miếng cháy đi bò kẻo trưa…”.
Người ta vẫn thường nhắc đến người bà bên trang cổ tích, bên lời hát ru ngọt ngào say đắm. Nhưng với riêng cháu…cháu chỉ cần có bà để ôm lấy mà nghe kể duy nhất một câu chuyện và nghe mãi một bài hát mà thôi

Với cháu như vậy là đủ yêu thương để con tim không khỏi rối bời những nhịp đập xuyến xang mỗi khi nghĩ về bà- người phụ nữ yêu thương!

Đêm bên bà, còn là những đêm dài đáng nhớ! Nhắc đến cháu lại thấy buồn cười và ngốc nghếch xiết bao khi có những hôm bà ngủ mơ hay gặp ác mộng lại quay sang cái đứa nhóc nhỏ tí xíu bên cạnh mà đánh…

Bàn tay yếu của bà chẳng làm cháu đau đâu nhưng bà biết không. Cháu đã sợ lắm, quay sang không ngừng lay lay vào người bà mà gọi trong mếu máo:”Bà ơi,bà dậy đi! Cháu Xíu đây mà!” .

Bà trở mình thức dậy,quay qua cháu, nghe tiếng cháu thút thít không ngừng, bà lại dỗ dành,…và cháu ngủ ngoan! Bên bà, cháu bình yên và ấm áp đến lạ bà ơi!

Gia đình vốn làm nông nghiệp, lại thêm quán hàng ăn tất bật, vì vậy mà cha mẹ vẫn luôn bận rộn với biết bao công việc, phải bận lòng lo toan biết bao điều để kiếm được bát cơm manh áo nuôi ba chị em cháu lớn khôn.

 

Quà bà mua không nhiều (tiền đâu mà mua nhiều chứ) Nhưng với cháu,món quà của bà đủ làm cháu ấm lòng và ấm cả trái tim. Ảnh minh họa

Bà thay mẹ, thay cha chăm sóc từng li,từng tí may cho cháu chiếc áo sơ mi trắng rách vai vì nghịch ngợm cùng bạn bè, lo cho cháu từ cái ăn đến cái mặc, từ giấc ngủ đến chuyện học hành.

Ngày bé,cháu chẳng mấy lúc chịu ở nhà,cứ suốt ngày quẩn quanh trong gian nhà bé nhỏ, đơn sơ mà ấm cúng của bà đấy thôi.
Nhà cháu và nhà bà lại nằm sát vách nhau, chỉ cần bước chân ra khỏi nhà và lao đi với “tốc độ ánh sang” như cháu thì chỉ một phút cháu đã nằm gọn ở trên chiếc giường nhỏ bé kia.

Gia đình vốn dĩ chẳng mấy ấm êm,từ bé,cháu đã phải tận mắt chứng kiến cảnh đổ vỡ, cảnh mâu thuẫn cãi vã giữa bố và mẹ.
Lòng cháu đau như quặn thắt, nước mắt cứ lã chã tuôn rơi để rồi lại chạy đến và sà vào lòng bà mà khóc cho thỏa, kể lể cho nguôi ngoai.
Lần nào cũng vậy,bàn tay hiền từ kia cũng khẽ khàng vỗ vào tấm lưng bé nhỏ đang run rẩy mà vỗ về, chở che.

Hay cả những lần bị mẹ mắng, bà là người duy nhất, kiên nhẫn ngồi nghe cháu kể lể trong tiếng nấc và rồi lại động viên, an ủi cháu bằng những lời nói hiền từ,nghe sao mà ấm lòng, mà thiết tha…! Cháu thấy thật nhẹ lòng trong vòng tay bà!
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi và tấm lưng bà như nặng dần đi theo dòng thời gian liên hồi chảy.

Năm nay, bà đã ngoài 80 tuổi rồi, thời gian đã vô tâm lấy đi sức khỏe của bà để lại cho người bà yêu dấu của cháu một tấm lưng còng vẫn thường đau mỗi khi trái gió trở trời, một mái đầu bạc trắng, đã rụng nhiều, lưa thưa tóc, gương mặt nhiều hơn những nếp năn dài xô vào nhau.

Ngày ngày ,bà vẫn cần mẫn chăm bón mảnh vườn, luống rau, từng gốc na, cây ổi trong vườn, cặm cụi vun xới để đợi chờ đến ngày thu hoạch , có hoa trái cho cháu ăn và mang ra chợ bán, dành dụm dăm bảy đồng tiền lẻ, mua cho cháu thức quà ăn lấy thảo.
Trong chiếc làn bà cắp bên hông, lần nào đi chợ về đều có quà cho cháu, cho đến nay, dù đã lớn, cháu vẫn mong mỏi những chiều bà đi chợ về trao cho cháu món quà làm chan chứa yêu thương!

Quà bà mua không nhiều(tiền đâu mà mua nhiều chứ), cũng không phải là thứ đồ gì xa xỉ, có khi là hai nghìn trái mận, có lúc một bắp ngô non, lại có hôm bà mua cho cái bánh xèo.

Nhưng với cháu,món quà của bà đủ làm cháu ấm lòng và ấm cả trái tim. Cháu ngồi bên, vừa ăn quà, vừa ngước ngắm bà, khẽ mỉm cười: ”Bà ơi,cháu yêu bà nhiều lắm!”

17 tuổi,17 năm cháu được nhận biết bao yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc ân cần của bà và cũng đã không biết bao lần cháu gieo vào nơi mắt bà một nỗi buồn xa xăm!

Cháu chỉ biết cảm ơn cuộc đời này đã cho cháu được có bà ở bên luôn là người tiếp thêm cho cháu niềm tin, nghị lực sống, để đôi chân cháu vững bước trên đường đời đầy rẫy những chông gai.
Cảm ơn bà, người phụ nữ tuyệt vời của cháu

Dương Hồng Thuận(Theo Giadinhvn.vn)

Bạn cũng có thể thích

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.